Công Vinh nhớ về bàn thắng ‘vàng’ đem lại chức vô địch AFF Cup 2008

.

Cách đây hơn 10 năm, vào buổi tối 28/12/2008, người hâm mộ cả nước Việt Nam vỡ òa với bàn thắng ghi vào phút bù giờ thứ 4 của tiền đạo Lê Công Vinh trong trận chung kết lượt về AFF Cup giữa đội tuyển Việt Nam và đội tuyển Thái Lan. Bàn thắng “vàng” này đã giúp đội tuyển Việt Nam lần đầu giành chức vô địch một giải đấu tầm khu vực.

Cong Vinh nho ve ban thang ‘vang’ dem lai chuc vo dich AFF Cup 2008 hinh anh 1
Cú đánh đầu ghi bàn thắng quyết định của Công Vinh, đem về chức vô địch AFF Cup 2008 cho bóng đá Việt Nam. Ảnh: Hoàng Hà.

Trước đó, trong trận chung kết lượt đi diễn ra trên sân vận động Rajamangala, thủ đô Bangkok, Thái Lan ngày 24/12/2008, đội tuyển Việt Nam đã gây bất ngờ khi hạ gục đội chủ nhà với tỷ số 2-1. Đội tuyển Việt Nam dẫn trước 2 bàn trong hiệp 1, do công của Vũ Phong và Công Vinh. Đội bạn gỡ lại một bàn ở hiệp 2, do công của Ronnachai.

Tiền đạo Lê Công Vinh kể rất chi tiết những diễn biến của trận đấu này trong cuốn tự truyện Phút 89 của anh (tác giả Trần Minh chấp bút, Phương Nam Book và NXB Thế giới phát hành).

Được sự đồng ý của Phương Nam Book, Zing trích đăng một phần cuốn tự truyện của Lê Công Vinh kể về diễn biến hai trận chung kết đáng nhớ này:

Từ Singapore, chúng tôi đáp chuyến bay sang Thái Lan, khi Giáng sinh đã cận kề. Ông Nguyễn Trọng Hỷ, Chủ tịch VFF khi ấy, có sang thăm và phát vài trăm đô tiền lì xì cho các anh em. HLV Calisto trong một buổi họp đội đã nói: - Ngày mai chúng ta sẽ ăn Thái 3-0. Các anh biết vì sao không? Vì Thái vào chung kết trước mình, họ thấy mình ăn Singapore thì rất mừng. Các cầu thủ Thái cười và nói với nhau: "Vậy là vô địch rồi". Bởi vì Thái chỉ sợ Singapore chứ đâu có ngán mình. Các anh không tin ư? Ngày mai, các cầu thủ Thái vào sân, miệng sẽ nhai kẹo cao su và chân đi giày nhiều màu. Và bọn họ chả thèm nhìn các anh vào đâu cả.

Mọi chuyện diễn ra sau đó quả nhiên đúng như Calisto nói. Đây rõ ràng là một tâm lý lợi hại, bởi vì vào năm 2008 ấy, việc cầu thủ mang giày nhiều màu cũng là khá bình thường. HLV Calisto theo dõi Thái Lan đá, tất nhiên cũng biết các cầu thủ Thái có thói quen nhai kẹo cao su.

Chúng tôi thì tập trung tập luyện, đâu có để ý những tiểu tiết như vậy. Đến khi ra sân thấy ông thầy mình nói đúng chóc, không khác gì Gia Cát Lượng tiên đoán thời tiết, thì hết sức nể phục. Và nhờ thế, áp lực dù phải thi đấu trên sân Thái hoàn toàn tan biến. Ai cũng muốn cho người Thái biết tay vì dám coi thường Việt Nam.

Cong Vinh nho ve ban thang ‘vang’ dem lai chuc vo dich AFF Cup 2008 hinh anh 2
Cuốn tự truyện "Phút 89" của Lê Công Vinh nói về bóng đá, tình yêu, tình bạn của tiền đạo nổi tiếng này.

Đấy là một trận đấu vừa hay lại vừa may. Dương Hồng Sơn, trong giải đấu để đời của anh, đã cản phá không biết bao nhiêu pha dứt điểm của Thái. Chiều ngược lại, cứ Việt Nam phản công là Thái choáng váng. Lúc này, lối đá của Việt Nam đã đạt đến mức độ nhuần nhuyễn, các cầu thủ hiểu nhau và hầu như ai cũng đạt điểm rơi phong độ. Sau khi Vũ Phong mở tỷ số từ một quả đánh đầu, tôi chính là người nhân đôi cách biệt.

Khi bóng đến chân tôi sau một pha thoát xuống và chuyền ngang hết xảy của Việt Thắng, tự nhiên tôi cảm thấy vừa sung sướng, vừa hồi hộp. Tôi chưa có một bàn thắng nào tại giải, và bây giờ trước mắt tôi là mành lưới trống của Thái Lan. Khi Thắng đợi thủ môn ra thật xa rồi mới đẩy quả bóng sang cho tôi, quả thực tôi không dám sút. Cơ hội giành thắng lợi ngay trên đất Thái Lan phụ thuộc quá lớn vào pha bóng này, nên tôi chặn lại cho chắc. Bóng trong tầm chân rồi, tôi rướn lên và sút vào lưới trống. Các đồng đội đã làm tất cả những phần việc vất vả nhất, và tôi chỉ việc đặt dấu chấm lên đầu chữ "i". Sau trận đấu, tôi đã gọi đấy là bàn thắng quan trọng nhất đời mình.

Kết thúc hiệp 1, chúng tôi vô cùng hưng phấn. Và nhiệm vụ của hiệp 2 là bảo toàn thành quả. Thái cố tràn lên, nhưng họ chỉ gỡ được một bàn do công của Ronnachai. Chúng tôi chỉ còn cách giấc mơ có 90 phút nữa.

Calisto trước trận tự tin là thế, nhưng sau khi trận đấu khép lại thì hết sức thận trọng. Và ông ban hành một lệnh cấm: cấm cười. Ông nói:- Có ai cầm Cúp đưa cho các anh chưa mà cười? Tôi biết các anh rất vui, và đây là mùa Giáng sinh. Nhưng tôi muốn các anh tôn trọng tôi, tôn trọng đối thủ. Hãy chỉ cười khi chúng ta cầm trên tay chiếc Cúp.

Mấy ngày từ lượt đi đến lượt về, Calisto không ngủ được. Và chúng tôi luôn thấy ông thường trực điếu thuốc trên môi. Ông không cho chúng tôi ra ngoài nữa. Nếu như lượt đi, ông muốn chúng tôi thật thoải mái thì đến lượt về, ông muốn chúng tôi phải hết sức tập trung. Ông biết chắc chắn chúng tôi sẽ phải chạy rất nhiều ở Mỹ Đình. Đấy là cách duy nhất để chúng tôi kềm tỏa đối thủ hơn mình về đẳng cấp.

HLV Peter Reid tuyên bố Thái Lan đủ sức thắng lại và đoạt Cúp ngay trước sự chứng kiến của người hâm mộ Việt Nam. Nhưng lần này, Calisto không lấy phát ngôn ấy làm tâm lý chiến nữa. Calisto không giấu sự căng thẳng bởi vì Việt Nam đang đứng trước một thời cơ lịch sử. Bản thân Calisto cũng đứng trước khoảnh khắc lịch sử của riêng mình, với danh hiệu đáng nhớ nhất của sự nghiệp cầm quân. Ông kêu gọi tinh thần chiến binh ở mỗi cầu thủ, có khó khăn cũng không khiếp sợ.

Sau này, tôi đã xăm hình một chiến binh kiêu dũng lên bắp tay mình. Tôi rất thích bộ phim 300, nói về cuộc chiến của Leonidas và chỉ 300 chiến sĩ Sparta chống lại hàng vạn quân Ba Tư xâm lược. Tương quan về lực lượng của Việt Nam so với Thái Lan tất nhiên không khủng khiếp đến thế. Nhưng trận lượt về của chúng tôi vẫn là một bản hùng ca.

Trong quá khứ, chúng ta đã nếm trải quá nhiều những trái đắng ở chung kết, vào thời điểm ngỡ như cửa thiên đường đã mở. Làm sao có người hâm mộ Việt Nam nào quên được pha ghi bàn bằng lưng của Sami Kumar ở chung kết Tiger Cup 1998, ngăn một thế hệ tuyệt đẹp của chúng ta lên ngôi Vua Đông Nam Á.

Làm sao có thể quên được thất bại với chính Thái Lan ở SEA Games 22, nơi tôi trải nghiệm cảm giác thi đấu quốc tế lần đầu tiên. Thất bại không bao giờ dễ nuốt trôi, nhưng thất bại ở trận chung kết lại càng đắng chát. Nó như một vết sẹo, mãi không bao giờ liền da.

Ngày 28/12/2008, chúng tôi bước vào sân cùng một sứ mệnh: không để cho cơ thể của đội tuyển Việt Nam phải mang thêm một vết sẹo nào nữa. Điều lệ của AFF Cup 2008 thật quái đản. Đã chung kết lại còn có lượt đi, lượt về. Và đã cất công đá hai lượt, nhưng lại không có luật bàn thắng sân khách. Nghĩa là nếu Thái Lan ghi một bàn, xem như mọi thứ sẽ trở lại vạch xuất phát. Như vậy để trận đấu không bị kéo vào hiệp phụ và loạt sút luân lưu, chúng tôi ít nhất phải hòa.

Cong Vinh nho ve ban thang ‘vang’ dem lai chuc vo dich AFF Cup 2008 hinh anh 3
Khoảnh khắc bóng lăn vào lưới Thái Lan sau cú đánh đầu ngược của Công Vinh. Ảnh: Hoàng Hà.

19h trận chung kết mới diễn ra, nhưng sân Mỹ Đình có sức chứa 40.000 người đã được lấp kín từ trước đó một tiếng. Bầu không khí trong sân hầm hập nóng, bất chấp giá rét của ngày đông Hà Nội. Hòa Thái Lan, dù đá trên sân nhà, tất nhiên cũng là một nhiệm vụ gian khó. Một lần nữa, Calisto phát cho những cầu thủ ra sân một lá cờ tổ quốc thu nhỏ. Ông bảo hãy nhét nó vào người, để biết tổ quốc luôn bên mình, để biết sứ mệnh thiêng liêng của mỗi cầu thủ.

Mỗi trận đấu đều chỉ có 90 phút, nhưng đây có lẽ là trận đấu dài nhất lịch sử. Bởi Thái Lan liên tục dồn ép và Việt Nam luôn phải chống trả vất vả. Mọi thứ càng khó khăn sau khi Teerasil Dangda mở tỷ số ngay phút thứ 21. Thế trận căng như dây đàn bởi lúc này, ai cũng sợ thua thêm một bàn.

Thái rất mạnh, nhưng họ hiểu rõ chúng tôi có thể phản công lợi hại như thế nào. Trận đấu cứ thế mà trôi đến phút bù giờ thứ 4, phút bù giờ cuối cùng của trận đấu thì tôi mang về một quả đá phạt chếch bên cánh trái.

Càng nghĩ lại, mới càng thấm thía vì sao người ta lại gọi Calisto là "phù thủy". Bởi vì ông luôn có những toan tính ít ai hiểu, nhưng lại vô cùng hiệu nghiệm. Trận bán kết lượt về với Singapore, ông tung Quang Hải vào sân để Hải "gà" ghi bàn duy nhất mang Việt Nam vào chung kết. Đến trận chung kết lượt về với Thái Lan, ông giữ Minh Phương trên ghế dự bị đến tận phút thứ 60 mới tung vào thay Minh Châu.

Cong Vinh nho ve ban thang ‘vang’ dem lai chuc vo dich AFF Cup 2008 hinh anh 4
Đội tuyển Việt Nam ăn mừng chức vô địch AFF Cup 2008. Ảnh: Bongdaplus.

Và Minh Phương chính là người thực hiện quả sút phạt lịch sử ấy. Tôi cố di chuyển về cột dọc gần để lôi kéo, vì nghĩ Minh Phương sẽ đá về cột xa. Nhưng bóng đi đến vị trí của tôi, dù cảm nhận rõ một cái đẩy nhẹ, tôi vẫn cố bật lên để chạm đầu vào bóng. Phần còn lại, như báo chí vẫn hay nói, đã trở thành lịch sử.

Sân Mỹ Đình nổ tung, tôi cởi phăng chiếc áo đang mặc rồi chạy điên cuồng ra đường biên, trong khoảnh khắc hạnh phúc nhất trên đời. Không bao giờ tôi đánh đổi cảm giác ấy với bất kỳ thứ gì khác. Vỡ òa, nhẹ nhõm, sung sướng, mãn nguyện, tất cả hòa vào làm một. Cả một giải tôi chỉ ghi có hai bàn, và đấy là hai bàn ở hai trận chung kết.

Làm sao tri ân hết được người thầy tuyệt vời đã ở cạnh mình, các đồng đội đã sát cánh ở những trận cầu sinh tử và những CĐV cuồng nhiệt kia. Họ là những người khó tính nhất, nhưng cũng là đáng yêu nhất.

Tôi cứ chạy đi, mặc kệ đôi chân đưa mình đến đâu thì đến. Phải mất một hồi, tôi mới hoàn hồn trở lại sân bóng để trận đấu có thể khởi đầu lại. Tôi cuống cuồng tìm chiếc áo đã lỡ tay văng đi đâu mất. Một đồng đội đưa tôi chiếc áo phụ, nhưng điều đó không còn quan trọng nữa. Tôi chưa kịp mặc áo vào thì trọng tài đã thổi còi kết thúc trận đấu.

Tôi chưa bao giờ nghe tiếng còi nào... đáng yêu đến thế.

Công Vinh nói về bàn thắng năm 2008: "Hôm sau ngủ dậy mới tin là thật" Năm 2012 trong một lần chia sẻ về AFF Cup, tiền đạo Lê Công Vinh nói rằng anh từng không tin mình đã ghi bàn giúp tuyển Việt Nam vô địch giải đấu năm 2008.
  • Lê Công vinhLê Công vinh

    Lê Công Vinh là cựu cầu thủ bóng đá Việt Nam chơi ở vị trí tiền đạo. Anh từng 3 lần nhận danh hiệu Quả bóng vàng Việt Nam vào các năm 2004, 2006, 2007 và được xem là một trong số những cầu thủ xuất sắc nhất lịch sử bóng đá Việt Nam. Anh cũng là cầu thủ ghi nhiều bàn thắng nhất cho Đội tuyển bóng đá quốc gia Việt Nam. Ngày 8/12/2016, sau khi Đội tuyển Việt Nam thua chung cuộc 4-3 trước Đội tuyển Indonesia tại giải AFF Cup 2016, Lê Công Vinh chính thức giã từ sự nghiệp thi đấu sau 18 năm thi đấu chuyên nghiệp. Anh hiện đảm nhiệm chức vụ quyền chủ tịch của Câu lạc bộ bóng đá Thành phố Hồ Chí Minh.

    Bạn có biết: Vinh bắt đầu tập luyện bóng đá từ năm 14 tuổi ở Sông Lam Nghệ An. Khi thi tuyển vào đội trẻ của Nghệ An, Vinh đứng gần "đội sổ", bị đánh giá là không có nhiều triển vọng, cả kỹ thuật và tâm lý đều chưa vững.

    • Ngày sinh: 10/12/1985
    • Chiều cao: 1.72 m
    • Vợ: Ca sĩ Thủy Tiên
    • Số trận trong màu áo ĐTQG: 85
    • Số bàn thắng cho ĐTQG: 51

    Facebook

Nguồn: news.zing.vn